Tham tu tu, dich vu tham tu tu chuyen nghiep

Van phong tham tu | Tham tu | Tham tu tu | Văn phòng thám tử tư | Cong ty tham tu tu | Công ty thám tử tư

Thách thức 20 triệu USD In

Tốt nghiệp một Đại học dân lập không tên tuổi với cái bằng Cử nhân trung bình khá, tôi nộp đơn xin việc như "rải truyền đơn" vậy mà vẫn không nơi nào để mắt tới. Khá Ngoại ngữ và Đồ họa, bạn bè ngưỡng mộ và tin chắc tôi sẽ thành công, ấy vậy mà gặp lại, đứa nào hỏi tôi cũng cười: "Thất nghiệp".

Tự ái vì mình mãi là một kẻ thất nghiệp, dằn vặt vì mình cứ ăn bám mẹ hoài, ngượng ngùng với em út, với bạn bè... tôi lâm vào bế tắc và nản mọi thứ. Tôi thấy mình vô dụng quá đỗi. Không đi học, không việc làm, thời gian của tôi chủ yếu là ở nhà lướt web hết xem tin bên ta rồi xem bên Tây.

Tôi mon men tìm kiếm cho mình một cơ hội nào đó, các trang tìm việc được khai thác tối đa. Tôi nộp đơn online, tôi gửi đơn đến từng địa chỉ công ty. Đi phỏng vấn không biết bao nhiêu lần mà tôi vẫn chẳng thể nào rút cho mình được một kinh nghiệm nào. Mẹ nói, do tôi quá thật thà nên cái gì cũng nói trắng ra, người ta không thích.

Tôi nghĩ, chính xác hơn cả là do tôi chưa định hướng rõ mình muốn làm gì. Ngoại ngữ và Đồ họa tôi đều tốt nên tôi ôm đồm, việc gì cũng muốn làm và nghĩ mình sẽ làm được. Vì thế nên có lẽ các nhà tuyển dụng không có niềm tin rằng tôi có thể làm tốt các công việc họ cần.

Có mấy câu tôi từng đọc thế này: "Sống là có việc gì đó để làm, có một ai đó để yêu, và có đôi điều để hy vọng". Vậy mà tôi đang lãng phí thời gian, tôi đang sống thừa thãi vậy sao? Tôi tìm kiếm các cuộc thi và đăng ký vào tất cả những lĩnh vực mà tôi có thể. Tôi đang bế tắc mà, tôi cần kiếm một việc gì đó để làm.

Tôi tham gia thi thiết kế Logo cho công ty chứng khoán, công ty bất động sản... nhưng mãi chẳng có tín hiệu nào của sự đơm hoa kết trái. Và rồi tôi tình cờ đọc trên Tạp chí Marketing có nói về cuộc thi "Thách thức 20 triệu đô". Hôm đó là gần cuối tháng 3, hạn cuối cùng nộp bài thi là 15/4. Tôi hồi hộp tự hỏi: "Liệu mình có còn cơ hội?".

Tôi lùng thêm thông tin về cuộc thi, đọc hết những gì có liên quan đến "Thách thức 20 triệu đô". Cũng không biết tôi có khùng không hay tôi là kẻ mơ mộng nhưng tôi quyết định làm. Tôi mường tượng xây dựng trong đầu một đề án kinh doanh chuỗi cửa hàng thời trang, viễn cảnh hoành tráng, quy mô đồ sộ.

Một buổi tối, cùng anh đi tản bộ, tôi ngập ngừng nói về đề án đang định hình trong đầu mình. Anh chăm chú lắng nghe, tôi dốc lòng nói về nó. Anh nắm chặt tay tôi và nói rằng anh ủng hộ việc tôi định làm và sẽ cố hết sức để giúp tôi hoàn thiện dự án. Điều đó chắp thêm cho tôi đôi cánh bay cao.

Tôi làm việc từ sáng đến khuya, sổ sách chi chít những con số, những thống kê, những giả thiết, những ý tưởng, những biện pháp... Tôi đam mê công việc như một kẻ làm kinh doanh thực thụ. Tôi khơi ra ý tưởng, anh gọt giũa để cho nó gắn liền với cuộc sống thực tại. Tôi định ra con số, anh tính toán kỹ lưỡng. Từ 400.000 USD sau 5 năm biến thành 20 triệu USD, quả là khó khăn nhưng chúng tôi đã tìm ra được giải pháp. Bài toán khó giải xong, chúng tôi thở phào.

Hạn nộp cuối cận kề, tôi thảo lại kế hoạch lần nữa, anh kiểm tra lại lần nữa. Chúng tôi thiết kế cả logo và dự trù mua cả tên miền để làm web kinh doanh trực tuyến. Xong xuôi tất cả, tôi nộp bài dự thi, hồi hộp đợi chờ.

Hơn nửa tháng miệt mài, đến khi hoàn tất tôi mới cảm nhận được cái dư vị của làm việc và tận hưởng. Tôi tự thưởng cho mình một giấc ngủ tròn trịa, tự thưởng cho mình một lời khen thầm kín: "Khá lắm Di ơi!".

Vâng, bài thi bị loại ngay vòng đầu. Tôi chỉ nhận được vài dòng thông báo rằng bài chúng tôi bị loại, mong sẽ gặp lại lần sau. Tôi buồn chứ, nhưng tôi không suy sụp, đó chỉ là một bước khởi đầu. Dù gì chúng tôi cũng chỉ là những kẻ nghiệp dư, muốn đấu lại các bậc anh chị lão luyện thì quả là chúng tôi yếu thế lắm lắm. Tuy nhiên, sau đó tôi đã rút ra được nhiều điều và hơn hết, tôi đã củng cố cho mình một hướng đi đúng về sau, đó là con đường kinh doanh.

 
Bây giờ tôi vẫn còn đang dập dềnh trên con sóng, tôi chưa thể đóng được một cái bè để vượt dòng nhưng tôi đã biết cách và tôi tin mình có thể làm được. Trang web đang định hình như thông báo một ngày không xa tôi sẽ đóng được cho mình một con tàu vững chãi như mẹ tôi đã từng.

Thách thức 20 triệu USD, thách thức chính bản thân mình vượt dậy. Tôi thách thức chính mình sau 5 năm nữa sẽ gây dựng lên một công ty danh tiếng. Tôi tin mình có thể làm được.

Trần Thị Thiên Di


 

TIN TỨC NỔI BẬT

THỐNG KÊ

Hiện có 56 khách Trực tuyến

CHUYỆN THÁM TỬ

THĂM DÒ Ý KIẾN

Văn phòng thám tử bạn cần?